Đạo lập trình [1] (The Tao of Programming)

AUTHOR: Nghia Tran

Happy Coder, Happy Coding for a Better Life! 关心: QUAN + TÂM QUAN trong chữ Quan hệ, liên quan, liên đới, Relation. TÂM: là trái Tim, là hồn, là trí óc, Heart & Mind.


Tranh thủ theo lời khuyên anh bạn lập trình, mình ngồi dịch dần bản tiếng Việt cuốn Đạo Lập Trình (The Tao of Programming). Các bạn đọc cho vui, muốn xem nguyên tác thì vào theo liên kết trên nhé.

Quyển 1 – Khoảng trống tĩnh lặng.

Lập trình sư truyền dạy rằng: “Khi nào con tóm gọn được lỗi code trong khung bẫy, đó là lúc con nên đi”.

Chương 1.1

Một điều huyền bí đã hiện hình, sinh ra trong khoảng trống tĩnh lặng. Đợi chờ bất động trong cô đơn, đôi khi tĩnh lặng và đôi khi di chuyển đều đặn. Đây là mã nguồn của tất cả các loại chương trình. Ta không biết tên của nó, nên ta sẽ gọi nó là Đạo Lập Trình.

Nếu Đạo tốt thì hệ điều hành cũng sẽ tốt. Nếu hệ điều hành tốt, bộ biên dịch sẽ tốt. Nếu bộ biên dịch tốt, ứng dụng cũng sẽ tốt. Người dùng sẽ hài làm và sự thanh bình sẽ đến với thế giới này.

Đạo Lập Trình cứ không ngừng bay xa và trở lại với ngọn gió buổi sáng.

Chương 1.2

Đạo sinh ra ngôn ngữ máy. Ngôn ngữ máy sinh ra bộ hợp ngữ.

Bộ hợp ngữ sinh ra máy biên dịch. Và giờ đây có đến cả chục ngàn ngôn ngữ.

Mỗi ngôn ngữ thì có mục đích riêng, dù hơi khiêm tốn tý. Mỗi ngôn ngữ thể hiện Âm và Dương của phần mềm. Mỗi ngôn ngữ đều có chỗ đứng của mình trong Đạo.

Nhưng, đừng lập trình COBOL chừng nào còn có thể tránh được.

Chương 1.3

Thủa sơ khai chỉ có Đạo. Đạo sinh ra Không Gian và Thời Gian. Thế nên, Không Gian và Thời Gian là Âm và Dương của lập trình.

Lập trình viên mà không hiểu Đạo sẽ luôn luôn thiếu thốn cả thời gian và không gian cho chương trình của họ. Lập trình viên hiểu được Đạo thì luôn có đủ không gian và thời gian để hoàn thành mục đích của mình.

Sao có thể khác được?

Chương 1.4

Lập trình viên thông thái khi được truyền Đạo và sẽ đi theo. Lập trình viên thông thường khi được truyền Đạo sẽ đi tìm kiếm nó. Lập trình viên thông manh khi được truyền Đạo thì sẽ cười chê nó.

Nếu không để vang tiếng cười, chắc hẳn không có Đạo.

Âm thanh cao nhất thì rất khó để nghe được.

Tiến lên chính là cách rút lui.

Tài năng lớn thường được tỏ tường muộn về cuối đời.

Thậm chí, chương trình hoàn hảo thì vẫn có lỗi.

Quyển 2 – Cổ Sư phụ 

Lập trình sư truyền dạy rằng:

“Sau 3 ngày mà không được lập trình, đời trở nên vô nghĩa”

(Còn nữa)

Post Views: 591

Comments

comments